Cha mẹ sẽ phải trả giá đắt khi “kích hoạt não” cho con


Chính cha mẹ đặt nhiều kỳ vọng vào con cái nhưng lại thiếu kỳ công dẫn đến sự tồn tại của những trung tâm được gọi là “kích hoạt não bộ”. Và người thiệt thòi nhất không ai khác chính là những đứa trẻ.


Tôi đi nhiều nước rồi, chưa thấy lớp kích hoạt trí não nào


Tôi đọc nghiên cứu khoa học của nhà khoa học Roger Colcott Sperry, người đã đoạt giải Nobel về tâm sinh lý học, mà các trung tâm “kích hoạt não bộ” đã đề cập. Tuy nhiên, nghiên cứu này chỉ nói về khoa học não trái và não phải, sự liên kết giữa hai bán cầu não này chứ không đề cập đến sự phát triển của não giữa sẽ trở thành thiên tài như các trung tâm này đề cập. đến. Và cũng chưa có khoa học nào chứng minh là có não giữa, mà khoa học chỉ phân biệt giữa bán cầu não trái (tư duy, logic, toán, tự nhiên…) và bán cầu não phải (tình cảm, hội họa…) tình cảm, nhân văn, vân vân.).


Khi xem các bài tập trong clip về kích hoạt trí não, tôi chỉ thấy đó là những bài bắt chước, thủ thuật, thủ thuật, giống như bài tập theo nhạc chứ không phải bài tập kích thích não bộ.


Chúng ta phải hiểu rằng để vận động não phải là rất tốn công sức trong suốt quá trình. Bộ não con người cũng giống như cơ thể, cũng cần được vận động và rèn luyện thể chất thì mới phát triển được. Trẻ tập cái gì não sẽ dung nạp, càng luyện nhiều con sẽ càng dung nạp nhưng phải bằng phương pháp khoa học và lâu dài chứ không thể chỉ trong vài ngày, vài tháng.


Ngay cả những người có trí nhớ siêu phàm cũng phải rất vất vả mới đạt được điều đó. Các em phải luyện tập hàng ngày, từ những kiến ​​thức cơ bản nhỏ nhất đến những kiến ​​thức phức tạp hơn. Giống như một đứa trẻ muốn giỏi toán thì phải tập làm toán nhiều, thành thạo để tạo thành phản xạ trong não.


Thông thường, muốn thông minh, một đứa trẻ học bài bản, đúng cách là rất tiến bộ, nhưng cần ít nhất ba tháng học kỹ thuật và rèn luyện trong vòng 1-2 năm sau đó. Ngay cả những đứa trẻ trong các cuộc thi toán học cũng cần ít nhất ba năm đào tạo chuyên sâu.


Điều này cho thấy rõ ràng rằng những người dạy ở đó cũng không hiểu bản chất của việc rèn luyện trí não là gì. Họ bắt chước vài chiêu nhưng làm không tới. Vì vậy, trẻ học nhanh như vậy không hiệu quả vì rất dễ bị ảo tưởng và không thể có đủ thời gian để tiếp thu vào não bộ.


Tôi đã đi nhiều nước và chưa thấy khóa học nào gọi là kích hoạt trí não. Họ có những khóa dạy trẻ kỹ năng tập trung, tự tin, ghi nhớ… nhưng thông qua các hoạt động rèn luyện, trải nghiệm của trẻ được hình thành và phải trải qua một quá trình lâu dài, cả ở trung tâm và ở nhà. . Từ đó các em mạnh dạn hơn, nói tốt hơn, tự tin hơn.


Cha mẹ sẽ phải trả giá đắt khi Cha mẹ có thể phải trả giá đắt nếu chọn giấc mơ “qua đêm” thành thiên tài


Cha mẹ kỳ vọng, con cái lãnh hậu quả


Nguyên nhân sâu xa của những lớp cấp tốc này nằm ở phụ huynh. Các bậc cha mẹ ở Việt Nam kỳ vọng rất nhiều, họ mong con mình phải ngoan, phải xuất sắc, phải hoàn hảo, phải có đạo đức tốt… nhưng kỳ vọng thì ít. Vì vậy, khi họ nhìn thấy một điều gì đó giống như “giấc mơ qua một đêm”, rằng đột nhiên con họ sẽ tốt trong hai ngày nữa, hoặc họ nghĩ rằng bỏ ra ngần ấy tiền nhưng có thể con họ sẽ khá hơn. Chính cái “có thể” đó sẽ khiến họ phải trả giá và người thiệt thòi nhất vẫn là những đứa trẻ.


Đáng nói, kỳ vọng con phải ngoan thường nghiêng về bản chất tốt chứ không phải xã hội. Điều này rất sai lầm vì cả hai bán cầu não đều quan trọng như nhau.


Chính phương pháp nhanh chóng này không những phản khoa học mà còn tạo ra những hệ lụy lớn mà cha mẹ phải trả giá. Đầu tiên, đứa trẻ sẽ tự phụ, tự phụ, và tự phụ. Học xong các em cho rằng mình giỏi nên khi đến lớp sẽ cư xử khác thường, coi mình hơn hẳn mọi người và tạo ra sự cô lập vì bị bạn bè tẩy chay, lâu dần các em rất dễ mắc bệnh tâm thần. thần hoang tưởng. Và càng lớn, trẻ sẽ càng tổn thương và cô đơn, chán nản vì không có bạn bè nên dễ tìm đến cái chết khi có chuyện.


Thứ hai, thậm chí bịt mắt không đúng cách còn ảnh hưởng đến sức khỏe thị giác của bé.


Thứ ba, mối quan hệ cha mẹ và con cái dễ xảy ra mâu thuẫn. Vì khi con không học hành đến nơi đến chốn như mong muốn, cha mẹ sẽ nghĩ rằng con như vậy, con sẽ trách cha mẹ. Cha mẹ rất dễ chê bai con mình vì cho rằng mình đã tốn bao nhiêu tiền mà chẳng học được gì, nên đứa trẻ lại càng dễ bị tổn thương hơn. Hoặc họ cho rằng con mình học chưa đến nơi đến chốn nên cho con học tiếp các khóa nâng cao, càng học càng ảo tưởng thì càng nguy hiểm.


Cha mẹ mới tạo kỹ năng cho con


Vì vậy, cha mẹ nên nhớ rằng muốn con mình thông minh nhất có thể thì phải nỗ lực và phải đi từng bước trong một quá trình dài chứ đừng bao giờ “mơ mộng một sớm một chiều” là con mình sẽ trở thành thiên tài.


Tốt nhất, cha mẹ phải dành thời gian cho con nhiều hơn, cùng con dạy dỗ, trải nghiệm, làm gương cho con. Tuy nhiên, nhiều bậc cha mẹ ngày nay phó thác con cái cho trường học hay trung tâm vì quá bận là một sai lầm. Cha mẹ sợ về đến nhà là một đống việc, con khóc, là việc nhà… nên thường đánh đổi gia đình lấy công việc, có thể ở lại làm việc vài tiếng nhưng không thể dành nhiều thời gian hơn. cho trẻ em hoặc gia đình. Chính vì có sự xáo trộn giữa môi trường công việc và gia đình nên những trung tâm ma như vậy sẽ lên ngôi.


Để trở thành thiên tài, cha mẹ hãy để con làm người bình thường, làm những điều bình thường để trở thành vĩ nhân chứ không phải học những điều vĩ đại để trở thành kẻ tầm thường.


(ThS. Nguyễn Thành Nhân, Cố vấn cấp cao Trung tâm đào tạo tài năng trẻ châu Á – Thái Bình Dương, TP.HCM)



Con bị “tẩy chay”, cha mẹ thấy bình thường!


Trong quá trình giảng dạy, tôi gặp nhiều phụ huynh muốn cho con học một môn nào đó để thay đổi nhưng tôi phải từ chối và thẳng thắn nói rằng kết quả đó không thể đạt được. Muốn con thay đổi cần nhiều thời gian và quan trọng nhất là ở gia đình.


Một lần, tôi gặp một phụ huynh đến đăng ký cho con học khóa “lãnh đạo trẻ” từ lớp 6 trở lên. Tuy nhiên, con của phụ huynh này mới học hết lớp 5 nên không đồng ý. Tuy nhiên, phụ huynh khoe con học rất giỏi, vừa vào lớp 6 Trường THPT Chuyên Trần Đại Nghĩa, TP.HCM với điểm số cao nhất nhì, luôn đứng nhất lớp. Nghe vậy tôi rất tò mò nên muốn gặp cô ấy, nếu cô ấy giỏi như vậy tôi sẽ đồng ý cho cô ấy học. Tuy nhiên, khi tiếp xúc với em bé này, tôi nhận ra rất nhiều vấn đề. Cô cho biết mình có rất ít bạn bè, bởi cô bị bạn bè tẩy chay, thậm chí có bạn viết ra giấy là “tự cao tự đại”, “ảo tưởng”. Đáng nói, bản thân đứa trẻ và cha mẹ đều cho rằng đây là chuyện bình thường, chúng đã quen với việc đó, vì bạn bè ghen tị với tài năng của chúng.


Sau đó, tôi từ chối cho cháu đi học vì không chỉ cháu có vấn đề mà chính phụ huynh cũng có vấn đề vì đang nuôi ảo tưởng kiêu căng, tự phụ cho con mình nên trước tiên gia đình phải xem lại cách nuôi dạy con mình. .


ThS Nguyễn Thành Nhân


Theo Phạm Anh (Pháp Luật TP.HCM)

Similar Posts

Trả lời